Friday, March 14, 2014

VÀ ……. BẠN TÔI BÂY GIỜ


   ……. BN TÔI BÂY GI

Nghe điện thoại của Sương B, Ốc năn nỉ, vuốt ve, hù …dọa bắt anh Long chở về Biên hòa ,vậy mà cũng trễ ,nhìn bạn bè ngồi đông đủ ở quán nem Thanh Tùng, trong khi mình phải đi thêm một đoạn đến Biên Hùng mới quẹo được , Hởi ơi có lẽ Công trình đô thị bắt tay với công ty xăng dầu nên trong Thành phố mà phải chạy một vòng hơn 1km mới qua đường được.




Vào quán, những gương mặt thân thương đang hân hoan cười đùa :
 Sương B vẫn vui vẻ hoạt bát như ngày nào , nhưng sao nụ cười có vẽ mỏi mệt , có lẽ cuộc sống đầy bon chen nơi xứ người, đã lấy mất của bạn tôi cái hồn nhiên vô tư lự.




 Kim Ngân luôn có nét trang nghiêm .nụ cười của cô nàng nở ra đúng chừng mực,không dư thừa, không ào ạt ,ốc vẫn nghỉ đây là một con người mẫu mực ,của nguyên tắc , của công việc , tuy vậy , ở Kim Ngân vẫn không thể che dấu được vẽ nhiệt tình , sự chân thành của một người bạn tốt khi gặp những người bạn của mình.
 Nhìn Phạm Lan tươi cười, Ốc nhớ đến cô nàng hoa hậu của Tứ 1 ngày xưa, Ốc muốn nói với rằng : năm 16. 17. 18 bạn như một đóa hoa hồng đang khoe sắc, thì bây giờ ,bạn như một đóa hoa lan kín đáo , dịu dàng .




Ngày xưa Ốc vẫn ngưỡng mộ Hồng cúc , xinh xắn như một công chúa , nữ trang đeo đầy người ,, lúc nào cũng duyên dáng với cái khăn tay, Ốc cứ tưởng tượng nếu để cô bé vào tủ kính ,mọi người sẽ nghỉ là một con búp bê to đùng .
Sơn Phượng ngây thơ nhất trong đám , Phượng vẫn còn cái mộc mạc , giản dị của cô nữ sinh Ngô Quyền ngày nào , có lẽ cuộc sống của Sơn Phượng êm đềm, không sóng gió ,hoặc là bạn tôi được bảo vệ bao bọc trong tình thương nên vẫn còn hồn nhiên so với tuổi đời .




Trước đây Ốc không thân thiết cũng như không tìm hiểu gì về Như , có lần nghe Ẩn G và Sương A nói chuyện sẽ làm mai mối cho Như và anh của Ẩn G ,Ốc tự nghỉ “ lại thêm một cô bạn muốn xuất ngoại bằng cái vé hợp pháp là hôn nhân ”. Thú thật lúc đó Ốc hơi có phản cảm với Như .Bây giờ qua Sương B , một đôi lần trò chuyện , Ốc phát hiện rằng nếu nói Sơn Phượng ngây thơ 9 ,thì phải nói cô nàng Như ngây thơ 10, tâm hồn nàng như tờ giấy trắng ,Ốc vô cùng hối hận vì những ý nghỉ không đúng về bạn của mình ,Như rất  cô đơn ,sống đơn độc một mình với ….một con chó .Trong một căn nhà rộng với nhiều di ảnh người thân đã qua đời ,cuộc sống của Như khép kín ,tiếc rằng khi biết điều đó thì ốc đã đi xa,thời gian gần gủi ,an ủi Như không được bao nhiêu , thôi thì đành nhờ những người bạn còn ở tại Biên Hòa.



Sương Trầm : Cầu nối của những người bạn , với cặp mắt sáng long lanh , với nụ cười tươi tắn ,và nếu như …nếu như …
Qua 2 ngày, Ốc mời bạn bè đến ăn bánh xèo và bún mắm , Thật là vui khi được đón tiếp bạn bè, cám ơn các bạn đã thật tình thưởng thức ,niềm vui nếu không có một vài hạt cát lẫn vào thì thật là trọn vẹn , có một ai đã nói : “con Ngọc Hạnh bị sụp bẩy của con Sương trầm rôi ,con nhỏ này gài bẩy là đứa nào cũng dính“, Nhìn Sương Trầm  mong 1 lời đính chính , nhưng  cô nàng đắc thắng cười tươi : “ Ừa, bữa hổm con Như , bữa nay con Hạnh , mai mốt là con Phương ” , Ốc cũng cười , nhưng cảm giác thật là hụt hẩng ,” Chỉ là quí mến bạn bè, chỉ là mong muốn cùng ngồi với nhau ,đều là cha mẹ sinh ra ,ai khôn ,ai dại lấy gì để đo ”





Nhớ những người bạn của Ốc trong các đoàn Từ thiện , cùng vui chơi , cùng nhau chia tiền , khi chia tay  ,dứt khoát vui vẻ, không ai mang tâm trạng thiếu nợ người khác ,Ốc vẫn nghỉ sao bạn bè minh không làm như vậy ????
Còn những người bạn khác thì sao ? Nguyễn thị Nguyệt thường xuyên tham gia công tác từ thiện , Trọng Hạnh khó hiểu hơn , khi thì khoe giàu , khi thì than nghèo , Bùi thị Tròn thì gần giống như Tống ngọc Yến sống như cây cỏ nhờ vào phân bón , chờ ngày ra đi …Nghe nói Phạm ngọc Dung cũng bệnh nhiều lắm , nhưng mấy lần đến không gặp ( hay là gia đình ko cho gặp ).




 Trần văn Lợi ( Tứ 6 ) bị tai nạn giao thông ,gần như không cử động được, hoàn cảnh gia đình lại rất khó khăn ,vợ bệnh hoạn triền miên , Thương nhất là đứa con bệnh daw. Mỗi lần ghé thăm nghe ba mẹ gọi Ngọc Hạnh  , nó cũng bắt chước gọi là Ngọc Hạnh ,Nhớ hôm 30 têt là sinh nhật của Trần Lợi , ở rẩy về, Ốc chạy gần khắp Biên hòa , mua được cái bánh sinh nhật bắt kem xấu hoắc, mang đến tặng cho anh , nhìn anh nằm yên trên giường , nước mắt chãy dài trên khóe , nói không ra lời ,gởi anh 500 ngàn , số liền ít ỏi, nhưng vợ anh bật khóc, cám ơn rối rít .Ốc đau lòng quá, bạn bè ơi , cầu mong tất cả yên lành, đừng cho ốc thấy những điều thương tâm .




Saturday, March 8, 2014

HỒI ỨC VỀ BẠN CỦA TÔI

o    HỒI ỨC VỀ BẠN CỦA TÔI…..


•    Lâu lắm rồi ….    Chuyện đã qua gần 40 năm, vậy mà giống như mới vừa xảy ra ngày hôm qua .

•    Mới vừa thi đậu Tú Tài 2, được xuống sài gòn đi học ,ốc + Tròn +Trọng Hạnh +Sương B cùng thuê chung 1 căn phòng trên đường Trần Bình Trọng . Trong 4 đứa Sương B khôn ngoan lanh lợi nhất , Tròn thì kín đáo , chững chạc giống như chị hai , Trọng Hạnh thì hồn nhiên , ốc gạo thì lanh chanh . Được vài tháng thì Tròn báo sẽ nghỉ học ,ở nhà bán thuốc tây ,khi đó ốc thật là vô tâm ,không tìm hiểu tại sao bạn mình phải nghỉ học , chỉ phiền một chuyện là tiền thuê phòng 3 đứa còn lại phải trả nhiều hơn .





•    Được hơn 1 tháng , Ốc và Trọng Hạnh lén rủ nhau đi Sở thú, còn nhớ nhỏ Hạnh vừa cười vừa nói :” mầy đừng nói tụi con Tròn ,con Sương nó cười mình nhà quê đó, bữa hổm tao hỏi con Sương nói bộ ở Chắc cà đao mới lên sao mà không biết ,còn con Tròn nói Sở thú có gì mà coi ” Không biết nhỏ Hạnh hỏi thăm ai mà hướng dẫn rành rẻ : “Ra ngã 6 Cộng hòa ,đón xe lam đi Sài gòn , từ Sài gòn đi Thị nghè  đến sở Thú thì xuống xe , mua vé vào “  Nghe lời nó đi mà trong bụng lo gần chết ,nhớ lần trước cũng theo nó đi chợ Bến Thành ,hai con nhà quê cứ nắm tay nhau sợ lạc đường .Đã dặn dò kỷ càng là đừng mua cái gì ở Sài gòn hết , về chợ BH mua ,lúc đó báo cũng đăng mấy chuyện đi chợ Bến Thành  bị mấy bà bán hàng đánh hội đồng , nhỏ Hạnh cứ nhìn cây kẹp tóc ,nó thích lắm rồi , đến gian hàng nào cũng đứng lại nhìn, lần nào bị ốc kéo tay đi nó cũng ngoáy đầu nhìn lại .Thấy một chị bán hàng đẹp ơi đẹp, mặt hiền ơi hiền hỏi “ hai em mua gì đó , chị bán rẻ cho ”,thì con hạnh không nhịn được , nó giầng tay ra, chỉ ngay cây kẹp :” Em muốn mua cây kẹp này ” – “ em mà xài cái này là sang trọng mà đẹp lắm , rẻ thôi , chị lấy vốn em 70 ngàn ” ,chưa kịp cản thì Trọng Hạnh đã vọt miệng “50 ngàn đi chị ” – “ Trả thêm vài  tiếng đi em , chưa đủ vốn  em ơi ” Thấy ốc bấm tay ,nó biết đã trả giá  hớ nên vội vàng nói :”  thôi em ko mua đâu “,vừa quay lưng đi thì nghe chị ấy gọi “ Bán lổ vốn cho em nè, lấy cái mối mở hàng ”  làm như không nghe, nó kéo tay ốc đi thật lẹ , “trả giá sao ko mua, 2 con nhỏ kia đứng lại !” . khi đó mấy gian hàng kế bên đã có người đứng ra cản đường : “ người ta kêu 2 đứa kìa, quay lại đi ” .Liếc nhỏ Hạnh một cái, ốc biết thế nào cũng có chuyện , quay lại thì thấy chị bán hàng cười xởi lởi :“ nè em, bán 50 ngàn là chưa tới vốn“





•    Trọng Hạnh vừa nói : “ Bây giờ em ko mua đâu chị , em ko đủ tiền ” Gương mặt chị bán hàng  hầm hầm ,cái hiền lành dể thương biến đâu mất tiêu , “ Cô giởn hả , không đủ tiền sao trả giá , bây giờ có mua không “ . Ốc giật giật tay nhỏ Hạnh :” mua đi …”. Nó lắc đầu : “ tao ko mua “, mấy bà bán hàng chung quanh bu lại , ai cũng xĩa xói một vài câu, Ốc sợ quá vội vàng móc ra 50 ngàn :  “Dạ , em mua “.






•    Từ đó về đến nhà Ốc ko thèm nói gì với nhỏ Hạnh , về đến phòng trọ , Ốc hỏi mấy đứa :” Đố tụi bây biết cây kẹp này giá bao nhiêu “ ,nhỏ Tròn trả lời liền : “ 10 ngàn không “ Sương B thì rộng rải hơn : “ không mày , cũng 15 ngàn , Ủa , mà mày mua kẹp cho ai vậy Ngọc Hạnh   “ Đưa tay vuốt đầu tóc uốn ngắn như cái bắp cải  ,Ốc thở dài : “ 50 ngàn đồng đó , tại nhỏ Trọng Hạnh nè ….” .Sau khi nghe ốc kể lại , đứa nào cũng cười , Trọng Hạnh còn rán nói “Ai kêu mày mua chi ,tao đã nói là ko mua mà” “Thì trong 2 tao phải chọn một, không mua cây kẹp này thì phải mua bông gòn thuốc đỏ thôi “ lại một phen cười chãy nước mắt ,Ốc ngao ngán nhìn cây kẹp, liệng qua cho nhỏ Trọng Hạnh “ Cầm đi mày “ “ Tao không mua đâu ,mắc lắm “ – “Cho mày đó ”nó cầm cây kẹp ,hỏi lại “Vậy mày cho tao thiệt nha, cám ơn mày “ Thấy nó hồn nhiên như vậy , ốc vừa giận vừa buồn cười ,thôi thì đành cười cho đời bớt khổ, bù lại cái lổ vừa qua, ai biểu mình lớn hơn nó một tuổi làm chi 














•    Nhắc lại chuyện đi Sở thú, hai đứa xuống xe lam .đi tới trước cửa , mua vé vào xem , thấy người ta đi đông quá, hai đứa đi theo ,thẳng tuột từ cửa trước ra khỏi sở thú bằng cửa sau ,thấy xe chạy quá trời , nhìn nhau , nắm tay quay lại ,người ta đâu có cho vô ,ko lẽ trở về .đành phải mua vé lần thứ 2 để  được vào tham quan Sở thú .






•    Nhớ lúc đó Ốc có quen với một anh bạn Bắc kỳ làm ở Ban biên tập báo thiếu nhi Mầm Non,đang học ở Đại học Vạn Hạnh . gần đến ngày sinh nhật anh ,  hỏi anh thích quà gì ,anh cười cười : “ Em tặng cho anh hoa hồng đi ” ,trời ơi , trúng tủ rồi, nhỏ Sương B mới dạy mình làm hoa giấy, món quà này vừa rẻ tiền, vừa được khoe tài : “ Dạ , em sẽ tặng anh 10 đoá hoa hồng luôn ,làm bằng giấy cho anh giữ được lâu “,”tốt quá, nhớ cho tí nước hoa để thơm thơm giống như thật nhé “. Làm xong một giỏ hoa hồng đủ màu sắc ,vấn đề nan giải là lấy ở đâu ra dầu thơm,4 đứa ở đây đâu thấy đứa nào xài ,không lẻ mua một chai dầu thơm về chi  xịt một lần , minh cũng ko rành , mua mùi gì mới ko bị đánh giá là nhà quê .đang ngồi suy nghỉ thấy nhỏ Tròn tắm xong bước vào phòng mở tủ lấy chai dầu xịt vào 2 nách , nó bước lại gần, Ốc nghe mùi thơm phức , đúng là dầu thơm rồi , nhưng nếu hỏi xin , nó sẽ kể cho cả phòng nghe và tụi nó tha hồ cười ,thôi thì đành làm đạo tặc ,chờ nó đi ra ngoài, ốc ăn cắp xịt lia lịa vào giỏ hoa ,trả lại chai dầu mà trống ngực còn đánh thình thịch ,đúng là trong cái khó , nó ló cái khôn . Sau này Ốc mới biết đó là chai xịt khử mùi hôi nách ,không biết anh có nhức đầu khi mở giỏ hoa ra không Hởi ơi ! cái khó nó ló cái ngu ra.











•    Trong4 đưa , nhỏ Tròn tuân thủ đúng nguyên tắc :buổi chiều đúng 5 giờ phải tắm , lạnh nóng gì cũng vậy , 1 bộ đồ mặc ở nhà, đồ đi học thì 2 ngày một bộ , Trọng Hạnh hơi mập , nóng nảy trong người, ngày tắm 2, 3 lần , tắm xong không bao giờ chịu lau , mặc lại quần áo củ ,ướt chèm nhẹp ,nói thì nó bảo :” để vậy cho mát ,tao tắm một ngày mấy lần , ko lẽ thay mấy bộ đồ sao ”.Sương B thì chiều phải thay một bộ ,sáng phải thay 1 bộ,đi học thì sáng áo dài, chiều quàn tây .nó lý giải “ tối phải thay quần áo sạch , ngủ mới ngon giấc ,sáng quần áo nhăn nhó , thay đồ khác là đúng rồi , đi học thì buổi sáng thướt tha làm điệu chút xíu , chiều nóng quá , mặc đồ ngắn cho khỏe .”, chỉ kẹt một cái là nhỏ sợ lạnh lắm , hôm nào trời mưa là chỉ thay quần áo , ko tắm .,Ốc với con Tròn nói với nhau : hai đưa này một đứa tắm ko thay đồ, một đứa thay đồ ko tắm , đứa nào ở bẩn hơn đứa nào ta ???








•    Trong 4 đứa nhà quê lên Sài gòn , Sương B sang trọng nhất , Ốc ngưỡng mộ nhỏ vô cùng ,trắng trẻo ,xinh gái , nói chuyện từ tốn , tế nhị , vui vẽ .  nhỏ có 2 cái áo dài màu vàng và màu hồng ,nó mặc cái nào nhìn cũng đẹp , cũng sang trọng , Ốc cũng có 2 cái đều màu xanh ,mặc cái nào vào ốc cũng thấy minh giống như con quạ đen  ,thôi thì đành mặc áo dài trắng thời trung học vậy , Có lần nhà văn Trương Đạm Thủy rủ Ốc đến tòa soạn báo Trắng Đen chơi ,dù gì Ốc cũng là cây viết thường xuyên của trang Họa Mi do anh phụ trách ,Ốc đắn đo suy nghỉ :  ko lẽ mặc đồ ngắn , mà mặc áo dài của mình thì ốc không tự tin , may ghê nhỏ sương ngỏ ý  :” Ngọc Hạnh mặc cái áo dài màu hồng của tao coi có đẹp hơn không ?”. mặc thử , ốc thấy hình như mình bớt xấu hơn một chút , thấy ốc khoái chí, mỗi lần đi chơi với mấy ông anh làm báo, Sương B dều kếu lấy áo dài của nó mặc , nhiều lúc ốc cũng xấu hổ , không biết mình có lợi dụng lòng tốt của bạn bè không ta ?,Trong mắt của Ốc lúc đó , Sương B như một cô tiên nho nhỏ , cầm cây đủa phép giúp đở mọi người.





•    Học được hơn nữa năm ,Trọng Hạnh lại nghỉ học đi làm ở Sanyo, hai đứa còn lại không đủ tiền mướn một phòng , Sương B xã giao giỏi ,chưa đến cuối tháng đã dẫn ốc đến nhà trọ khác , cũng đường Trần bình Trọng  nhưng sâu trong hẽm ,Ông chủ già gần 70 tuổi,có cô vợ hơn tụi này 3 tuổi ,không biết nghỉ sao mà tụi Ốc gọi ông bà là : Chú Tư + Chị Hương.
•    Ông chủ có một điều kiện là không được tiếp khách tại phòng trọ ,thế là đành giã từ ông anh Bắc kỳ ,giã từ luôn những gòi xê ri , những bịch cóc ổi …..anh thường mang đến phòng trọ cho ốc . Tại nơi ở mới tụi Ốc ở chung với một chị làm ở ngân hàng ,chị đã gần 30 tuổi chưa có gia đình , nói chuyện thật nhẹ nhàng ,ngọt ngào như rót mật vào tai ,có lần ốc hỏi : “làm sao chị có thể nói chuyện thu hút người đối diện như vậy ?”, chị cười : “khi nào em bằng tuổi chị , chưa lập gia đình em sẽ hiểu “. Thú thật cho đến bây giờ , ốc vẫn chưa hiểu tại sao .






•    Nhớ nhất là những buổi tối hai đứa hay ra đầu đường ăn sâm bổ lượng , só lần ngồi trước xe, thấy ông bán hang sơ ý , ốc lấy trộm một trái táo tàu ,nhỏ Sương lấy một củ năng , thấy ông  ko biết ốc lấy thêm vài trái nữa, nhỏ Sương cũng lấy thêm 2,3 củ năng , cả hai khoai chí cười rúc rich , đến lúc tính tiền hai đứa ngơ ngẫn sao mắc hơn hôm qua , ông chủ giải thích : nị này lấy thêm 4 củ năng, nị này lấy thêm 5 trái táo …. Cả hai cười ngất , trời ạ , đúng là “ kỷ năng bán hang ”












•    Từng kỷ niệm như  hiện lên  trong đầu óc , lần này nhỏ Sương về , Ốc ở tận trên rẩy , cả  hai đều không biết đi xe gắn máy ,khó thể hết lòng  vì khách được. Khi có một người bạn từ xa mới về, ốc chỉ muốn làm sao cho bạn ấy biết rằng ở quê nhà vẫn còn những tình cảm , những ưu ái dành cho kẻ ở xa quê , Ở đây lại là cô bạn thân thiết ,thương lắm ,nhưng lực bất tòng tâm Sương ơi , may thay còn có nhỏ Như ,cô nàng này là tỷ phú thời gian ,thôi thì hãy dành cho bạn bè một ít nghe Như  ,Ốc gạo ở rừng vẫn nhớ đến các bạn , nhớ nhiều lắm , lần trước Bùi Đức Tùng về VN  ốc không gặp được, vẫn thấy tiếc nuối , lần đi ăn nem nướng với bạn bè ở Thanh Tùng nghe nhỏ Sương trầm nói : Bùi Đức Tùng cũng tiếc là ko gặp được Ốc gạo,  Ốc bèn nhờ nhỏ Sương Trầm chuyễn lời giùm là Ốc cũng ngưỡng mộ bạn ấy lắm và rất lấy làm tiếc , thôi thì hẹn lần sau vậy .






•    Có lần Ốc đọc được ở đâu đó : 


•    Bạn bè là một thứ gì đó thật xa xỉ. . .
• Quen biết cả tỉ.
• Tri kỉ được mấy người.
Bạn tốt thì hiếm
• Bạn điếm thì nhiều
Bạn hiền thì không có...
• Nhưng bạn chó thì mọi nơi.
Chơi được thì chơi....
• Không chơi được thì bơi ra chỗ khác.
~> Cần bạn chứ không cần rác trôi sông >





•    Đoc xong Ốc nghỉ thầm , hên quá , bạn bè tui thì quen biết không nhiều , toàn là người tốt ,buồn thay cho ai đó đã quen biết toàn kẻ không ra gì  nên mới bi quan nhìn bạn bè như vậy .


•    Tự nhiên muốn hét to lên , những người bạn của ngày xưa, của bây giờ , và những người sắp  là bạn của ốc gạo mãi mãi tuyệt vời trong tâm tưởng của ốc .


Hạnh Ốc Gạo

Wednesday, February 26, 2014

NỖI LÒNG .....

Đời những ai bôn ba hải ngoại 
Chuyện to chuyện nhỏ luôn lúc miệt mài




 




















Đường xưa lối cũ xa xôi quá
Tuyết trắng  trăng tan ta sống lạnh lùng

Hồn quê nồng thắm theo năm tháng
Mơ có một ngày nắng ấm tương phùng ....

 
Sương A
MN mùa tuyết 2014 .


Tặng Sương Trầm đang háo hức du lịch Mỹ.
ÚA VÀNG

Em về..ngọn cỏ xót xa đưa
Để lại dư âm chút hương thừa
Hoa lá úa vàng theo năm tháng
Quê nhà vẫn đó..Xuân đến chưa?..

Em về chẳng thăm chốn trường xưa
Chẳng háo hức vui chuyện bất ngờ..
Hoa Phượng vĩ xưa giờ tan héo
Xuân về khó ấm lại đường mơ

Em về thăm thú chốn loanh quanh
Ngọn gió mong manh chợt buông mành
Mai vàng ngõ vắng vội buông cánh
Trời xanh mấy trắng..chợt tan nhanh..

Em về..như chỉ có thế thôi!
Đường xưa lối cũ như xa rời
Chiếc bóng hoàng hôn chiều dần tới
Lay lay ngọn cỏ dưới mưa rơi..


HNGH 24.02.2014

Wednesday, January 29, 2014

                      XUÂN GIÀ

        Một bước Xuân qua..lại thêm già!
        Nhưng lòng vẫn nở những mùa hoa
        Tình rộng mênh mông ..vui quá xá!
        Vợ chồng. con cháu..khỏe là quà!

        Mắt mờ nhưng vẫn rõ trời Xuân
        Lãng tai vẫn rõ xôn xao tuần
        Chân yếu lần tìm hoa Mai mới
        Moi heo ngày Tết..xì đàn quân!

        Mỗi mùa Tết đến một lần thôi!
        Đã bao Xuân đến cho yêu đời?
        Kỷ niệm ngày xưa ôn ký ức
        Buồn vui chẳng đếm nổi nữa rồi!

       Chúc anh chị em chớm đến già
       Ngày Xuân rượu uống cười kha kha..
       Nữ luôn môi hồng..luôn tươi thắm!
       Nam cười hinh hích đón Xuân nhà..

                  HNGH       27.01.2014

Tuesday, January 28, 2014



Chúc các bạn một năm mới có nhiếu sức khoẻ, sống lâu lâu một chút để chúng ta có dịp gặp nhau mà tha hồ tán dóc.

BĐH

Thursday, January 23, 2014

Qua trang Nghệ Thuật xem tranh Phạm Hạnh chụp ở Hội An.

Thursday, January 16, 2014

Những Chuyến Xe Đưa…

Về Cali sao bỗng nhớ Sàigòn
Nhớ những chiều em chở chiếc Honda
Ôm nhè nhẹ eo em hương làn tóc
Nghe giọng em thanh thoát lẫn tiếng





Chiều Sàigòn đầu năm trời mát lạnh
Mùi khói xe làm dịu mái tóc thơm
Em len lỏi trong rừng xe nhôn nhịp
Tôi đê mê tận hưởng cõi thiên đường




















Những quán ăn ngon, những cafe đẹp
Là những nơi em đã chở tôi đi
Là những điểm hẹn, là những chỗ ngồi
Sau những cuốc xe đưa trời ban thưởng

Tôi nhớ em, nhớ những chuyến xe đưa
Nhớ giọng nói, nụ cười cô tài xế
Nhớ đôi mắt to dài làn môi thắm
Vòng eo thon, tôi chạm với trái tim…


Bùi Đức Tùng

Sunday, December 29, 2013

Chiếc Mũ Năm Xưa


 

Chiếc Mũ Năm Xưa

Võ Quách Th Tường Vi

Nhìn qua khung cửa sổ của phòng cấp cứu, bên ngoài trời đã bắt đầu xế chiều. Cơn nóng của mùa Hè vẫn còn gay gắt khi tôi chạm tay vào cửa kiếng. Sắp tới giờ đi thăm bệnh nhân trong khu nội trú rồi. Từ khi vào bệnh viện hồi sáng sớm đến giờ, tôi chưa có dịp để đi ra ngoài.

Phòng cấp cứu hôm nay quá bận với nhiều bệnh nhân bị bệnh rất hiễm nghèo cần chửa trị kịp thời. Có ba bệnh nhân không thở được nên phải đặt ống thở nội khí quản và đã được chuyển lên phòng ICU hay Phòng Hồi Sinh để theo dõi điều trị. Năm bệnh nhân khác đã nhập viện để cho thuốc kháng sinh theo đường nước biển, và cho thuốc hoá trị khẩn cấp, vì bệnh ung thư đã lan tràn nhiều nơi. Có những bệnh nhân đã được trị bệnh bằng hoá chất, sau một thời gian khoảng chừng 7 tới 10 ngày thì tiểu cầu, hồng huyết cầu, và bạch huyết cầu đã bị xuống thấp, bị sốt cao, không ăn uống gì được, rất nguy hiểm đến tính mệnh. Còn những bệnh nhân khác đi vào phòng cấp cứu vì bị tăng độ đau đớn trong người, hay đang chờ kết quả xác nghiệm của máu, nước tiểu, hình chụp quang tuyến, hay CAT Scan và MRI.

Không khí trong phòng cấp cứu bây giờ thì cũng không ồn ào lắm. Phần lớn ai cũng ăn nói nhỏ nhẹ và ít gây tiếng động. Nhưng một khi có bệnh nhân bị tắt thở, tim ngừng đập, các nhân viên của phòng cấp cứu phải gọi “code blue” để được cấp cứu lập tức.

Khi code blue này được gọi, có những bác sĩ ngoại khoa hay chuyên về gây mê cũng túc trực một bên, để trong những trường hợp khó tìm mạch máu hay cần bỏ ống thở vào nội khí quản thì họ sẽ sẳn sàng mà giúp một tay. Không khí trong phòng cấp cứu sẽ sống động hẳn lên, với tiếng người đối đáp, máy móc lao xao, điện thoại hay máy Fax rung tiếng liên hồi, và những âm thanh lanh lãnh qua hệ thống truyền tin trên trần nhà. Đôi khi, cũng có những tiếng nấc nghẹn ngào của những gia đình thân nhân vì đang lo lắng không biết người thân yêu của mình có qua khỏi lúc ngặc nghèo nầy hay không. Ban đầu, mới nhìn vào thì thấy rất hổn loạn, nhưng thật ra thi nó cũng có cái thứ tự riêng của nó. Mọi người ai cùng có một vài nhiệm vụ để làm, như một bộ máy liên kết cùng ăn khớp với nhau.

Tôi về làm cho bệnh viện này từ hồi mới ra trường. Tưởng chừng sẽ làm tạm ở đây vài năm rồi chuyển qua ngành tim mạch mà tôi rất có cảm tình từ khi còn đi học. Nhưng dần dà tôi lại thích tiếp xúc với những bệnh nhân bị những chứng bệnh nan giải nầy. Tôi thông cảm và thấy thật gần gủi với họ. Và “vài năm” của tôi lại trở thành “vài mấy chục năm” nay rồi.

Bệnh viện nầy chuyên chửa trị bệnh ung thư và là một bệnh viện lớn nhất trên nước Mỹ với những chương trình nghiên cứu và điều trị ung thư rất tân kỳ. Bệnh nhân của nhà thương nầy đến từ khắp nơi trên thế giới. Từ những người nói tiếng Tây Ban Nha đến tiếng Thố Nhỉ Kỳ, tiếng Trung Đông, Châu Phi, Phi Luật Tân, hay tiếng Tàu…Như vậy tôi cũng được học hỏi thêm nhiều và thích nhất là những người đồng nghiệp của tôi cũng rất dễ thương và thân thiện.

Mấy năm đầu, vì là một trong những người Việt Nam đầu tiên làm việc ở nhà thương nầy, nên mỗi khi có bệnh nhân người Việt đến, tôi thường hay được gọi để thông dịch giùm. Nhiều khi quá bận, không đến được lúc ấy thì tôi lại tìm dịp ghé thăm sau, để hổ trợ tinh thần cho những người bệnh nhân nầy và gia đình của họ. Và từ đó tôi đã trở thành “Cô V Y Sĩ” mà những bệnh nhân thường hay gọi một cách rất thân tình. Tôi đã trở thành một phần tử trong gia đình của họ một cách “bất đắc dĩ”, từ những bữa tiệc mừng sinh nhật thôi nôi, đến cả những ma chay cưới hỏi, họ đều muốn tôi tham dự. Sau nầy, khi số bệnh nhân người Việt tăng nhiều, ban điều hành của bệnh viện có mướn thêm thông dịch viên nên tôi cũng đở...khổ. Và cũng như đã hiễu ngầm với nhau, mỗi khi có bệnh nhân người Việt vào phòng cứu cấp, các vị y sĩ khác đều “nhường” cho tôi. Họ thường nói là tôi sẽ hiểu ý bệnh nhân hơn và như vậy việc chửa trị cho bệnh nhân cũng sẽ được hiệu quả hơn. Tôi thì chỉ cười và nói sao cũng đuợc, nhưng trong lòng rất vui vì có dịp đế tiếp xúc và hàn huyên với đồng hương người Việt của mình. Tôi luôn thầm nhủ rằng mọi việc trên đời đều có số mệnh cả. Nếu mình có thể chia sẻ những buồn vui, tạo niềm tin yêu, và giữ nguồn hy vọng cho những người bạn đồng hương kém may mắn này thì việc gì rồi cũng có thể qua đi.
ooOoo

Có bàn tay ai đang đặc nhẹ trên vai tôi. Tiếng của Ted nói:
- Tới giờ đi khu nội trú rồi. Mình đi thôi.
Ted là một bác sĩ chuyên về nội thương và làm chung nhóm của tôi. Anh trẻ hơn tôi khoảng 5 tuổi, rất tận tâm với bệnh nhân. Anh hay tâm sự với tôi về việc gia đình cùng hai đứa con và người vợ Ý Đại Lợi của anh. Chúng tôi rất thân thiết trong tình đồng nghiệp làm chung với nhau.
Cầm cái ống nghe bỏ vào túi áo lab, tôi đứng lên đi với Ted. Bỗng cô Jenny, điều dưỡng trưởng của phòng cấp cứu, lật đật chạy vào:
- Dr. V, có một nguời bệnh nhân đang đến bằng xe cứu thương trong vòng vài phút. Rất nguy kịch không thở đươc. Ông ấy chỉ nói tiêng Việt thôi, nhờ Dr. V ở lại một tí để giúp chúng em nhé. Cô Jenny năn nỉ.
Bác sĩ Ted nói:
- Thôi V cứ ở lại một chút đi, tôi đi trước cũng được. Khi nào xong thì gặp nhau ở khu Tim Phổi lầu 7 đó nha.
- Ok, cảm ơn Dr. Ted nhiều nhe.
Quay qua cô Jenny tôi hỏi:
- Bệnh nhân này là ai vậy Jenny?
- Dạ đây là ông Thanh, 60 tuổi, bệnh nhân mới của bệnh viện, tuần trước có vào phòng khám để gặp bác sĩ Morris vì bệnh ho kinh niên. Họ đang tình nghi bệnh nhân bị bệnh lao phổi đó. Như vậy thì mình phải đeo mask (khăn vuông nhỏ có giây thung choàng đầu đeo vào để bảo vệ mủi miệng ngăn ngừa khỏi bị lây bệnh).
- Ok, thôi mình qua phòng code blue đi.

Phòng code blue là phòng dành cho những bệnh nhân bị nguy hiểm đến tính mệnh, sắp chết hay hấp hối. Phòng này có đầy đủ dụng cụ cứu cấp, Oxigen, máy đo hay shock tim, phòng mổ tiểu khoa, thuốc mạnh cấp cứu. Khi bệnh nhân không may phải vào phòng này thì sống chết như chỉ mành treo tơ, hy vọng chỉ dặt vào trong tay của những bác sĩ cùng điều dưỡng chuyên nghề.

Có tiếng còi xe cứu thương hụ lên từ ngoài đường lớn và ngừng lại ở trước cửa vào của phòng cấp cứu. Hai người trong xe cứu thương nhảy ra, hai người hai bên, đẩy một băng-ca đi ở chính giữa. Trên băng-ca này có một bệnh nhân người Á Châu, thở rất khó khăn và đang được tiếp hơi Oxigen chuyền qua ống dây nhỏ gắng vào trong lổ mủi. Bệnh nhân độ chừng khoảng 57 tới 60 tuổi, mái tóc đã điểm muối tiêu trên một vầng trán rộng với đôi chân mày đen rậm đẫm giọt mồ hôi. Khi chuyển từ băng-ca qua giường, anh cố giương mắt lên nhìn nhưng sau vài giây là nhắm mắt lại. Hai bàn tay để trên bụng và đang nắm chặt một túi xách của hãng hàng không Pan Am đã ngã màu, các góc cạnh thì sờn và bị nứt nẻ rất nhiều.

Các y tá điều dưỡng và nhân viên phòng cấp cứu đổ ập lại. Người thì lấy áp xuất máu, người thì lấy máu, người hỏi hồ sơ lý lịch của bệnh nhân qua người bạn cùng đi theo đến bệnh viện. Không khí phòng cấp cứu sống động hẳn lên. Nhân viên nào cũng đeo mask màu vàng và mang găng tay khi tiếp xúc với bệnh nhân. Khi một cô y tá giở tay anh để lấy cái túi xách Pan Am đi thì anh bấu chặt lại, không cho gở ra. Người y tá phải dỗ dành hứa là sẽ trả lại cho anh, một lát sau anh mới chịu nhẹ lơi tay ra.
Có tiếng của Jenny báo cáo:
- Dr. V, áp xuất của ông Thanh là 76/48, mạch máu là 120 nhịp một phút, hơi thở là 28 trong một phút, độ Ốc-xi trong máu là 86 với lượng Ốc-xi non rebreather mask.
- Em cho 1 lít dung dịch nước biển vào mạch máu mau đi. Mở cho nước biển chảy thật nhanh nhé. Gọi ban gây mê và chuẩn bị cho đặt ống vào nội khí quản. Tôi nói.
 Jenny báo cáo tiếp:
- Dr. V, kết quả thử nghiệm về rồi với hồng huyết cầu là 2, tiểu cầu 45000, bạch huyết cầu 15000. Mấy thử nghiệm khác cũng bình thường.
Bệnh nhân nầy thiếu máu? Tại sao? Tôi đặt câu hỏi trong đầu mình. Khi tôi khám bệnh nhân dù tim đập rất nhanh nhưng nhịp độ thì bình thường, phổi thì khò khè và khó thở, người không bị phù thủng. Bệnh nhân chỉ hé mắt nhìn tôi rồi khép lại. Tôi nói với Jenny.
- Em cho bắt đầu kháng sinh bằng đường vein đi nhé.
Lúc nầy thì một bác sĩ gây mê đã đến đặt ống thở vào khí quản của bệnh nhân. Bỗng Jenney hớt hải chạy đến báo cáo với tôi:
- Dr.V, áp xuất của ông Thanh giờ bị tuột xuống còn 60/30 thôi và mạch rất yếu
Tôi ra lệnh:
- Bắt đầu Dopamine drip đi em và bolus 1 lít dung dịch nước biển đi. Khi áp xuất huyết ổn định một chút, em cho bệnh nhân đi chụp CT scan của phần ngực nhe.
Dopamine là một loại thuốc có thể làm mạch máu co lại và áp xuất tăng lên.
Khoảng chừng 30 phút sau thì Jenny cho biết là áp xuất của ông Thanh đã ổn định và hơi thở cũng bình thưòng với máy trợ hơi thở-respirator và đang được chuyển lên phòng cấp cứu đặc biệt (ICU). Phong, người bạn của Thanh, vẫn đứng lẫn quẫn trong phòng cấp cứu. Tôi đến nói chuyện với Phong một chút.

Phong kể rằng ngày xưa Thanh học bên Đại Học Khoa Học đến năm thứ Hai thì bị động viên đi khoá sĩ quan trừ bị Thủ Đức. Sau 75 thì ở lại Việt Nam. Thanh qua định cư ở Mỹ hơn 15 năm nay rồi, đã ly dị và có một đứa con gái, nhưng ngưng liên lạc với gia đình gần 10 năm nay. Anh hút thuốc lá rất nhiều và thường có những cơn ho liên tục từ 5 năm về trước. Lần gặp bác sĩ Morris tuần rồi, anh bị nghi là vướng bệnh lao và đang chờ kết quả của cuộc thử nghiệm của đàm. Cuộc đời Thanh có những thăng trầm mà Phong đã tâm sự sơ qua cho tôi nghe một cách rất nhẹ nhàng và vắn tắc. Khi nghe Phong kể lại những chuyện nầy làm tôi nhớ về những năm học ở Đại Học Khoa Học ở Sài Gòn.

ooOoo

Sau khi học xong bậc trung học ở trường công lập Ngô Quyền, Biên Hoà, tôi lên Sài Gòn học tiếp. Tôi ở chung với năm người bạn gái khác, trong một căn nhà nhỏ có gác ở trên từng hai, đường Hồng Thập Tự, Sài Gòn. Chúng tôi chia ra để làm những việc như nấu cơm, đi chợ cho cả nhóm. Có những tối, cả nhóm họp lại, tôi đánh đàn guitar, các bạn quay quần hát những bài hát như Như Cánh Vạc Bay, Phố Núi Cao Phố Núi Đầy Sương, Căn Nhà Ngoại Ô.. .Cả đám cười vui trên căn gác trọ nhỏ hẹp. Từ căn nhà trọ nầy đến trường thì rât gần, tôi đi bộ được. Nhớ hồi ấy có hai hàng cây phượng tây rợp bóng mát hai bên đường, đi bộ rất là thú vị. Tôi nhớ lại những buổi sáng thứ Bảy có giờ thực tập tại phòng lab cho môn động vật, mổ con tôm càng bị đầu tôm chích vào tay đau điếng, và có những lần tôi đi học trể, bị khoá cửa không được vào, đi lang thang trong khung viên trường đại học. Trường đông sinh viên, không đủ chổ ngồi nên chúng tôi thường chen chúc nhau ngồi trên sân khấu của giảng đường gần thầy cô, vừa dễ nghe, nhưng phải tội là sau mấy tiếng đồng hồ ngồi một chổ, lưng và chân thiếu điều muốn co lại, đi không nổi. Tôi cũng nhớ có những lần lên Thủ Đức đi tìm những lá cây cho môn thực vật. Khi đi về nắng cháy da, nằm la liệt mấy ngày.

Tôi thường hay đội cái mũ nhựa trắng, phủ che mặt và phía sau đầu, nhưng vẫn không đủ mát cho những ngày nắng cháy Sài Gòn hay Biên Hoà. Chiếc mũ này có rất nhiều kỷ niệm đối với tôi. Tôi đã dùng tiền lương đầu tiên ít ỏi mà tôi đã kiếm được bằng đi dạy kèm để mua cái mũ này. Dù không trị giá bao nhiêu, nhưng đối với tôi nó thật là to lớn vì nó tượng trưng cho sự trưởng thành và tự lập của mình. Và từ đó chiếc mũ này đã theo tôi đi nhiều nơi như khi tôi tham gia vào đám văn nghệ “Thằng Buờm”, cùng các bạn bè đi lang thang trong các câu lạc bộ, hát nhạc dân ca, đi học hay đi lên Bình Dương, dọn dẹp lại những căn nhà bị phá vở vì bom đạn. Và có những buổi sáng sớm thứ Hai, tôi đạp xe từ Phúc Hãi-Dưỡng Trí Viện lên nhà Ga Biên Hoà để đi Sài Gòn học, hai bên đường rất vắng vẻ vào lúc năm giờ sáng, đầu vẫn đội cái mũ nầy làm tôi cũng bớt sợ. Sau đó một dạo thì tôi làm mất cái mũ này, tìm hoài không thấy. Tôi lại thay nó bằng một cái nón lá nhưng ít đội hơn vì nón lá, khi chạy xe đạp xuống dốc, hay bị gió cản lại, rất là bất tiện. Mới đây mà đã mấy chục năm rồi, vật đổi sao dời, cảnh cũ người xưa không bao giờ tìm lại được.

ooOoo

Ngày hôm sau, tôi có ghé qua phòng ICU thì thấy Thanh có vẻ bớt nhiều, tỉnh táo hơn một chút nhưng vẫn còn dùng ống hô hấp nhân tạo. Anh nhìn tôi một cách chăm chú và chúng tôi dùng tay làm dấu để nói chuyện với nhau. Nhân viên điều dưỡng cho biết anh sẽ không cần ống hô hấp nhân tạo nữa vào chiều nay nếu mọi việc không có gì thay đổi. Thanh làm dấu cho tôi biết là anh đang thèm thuốc lá. Trời ơi! Bệnh gần chết mà cũng còn ghiền thuốc!!! Tôi lắc đầu và mỉm cười mà thôi. Kết quả về vi trùng lao -Kock- được thử nghiệm nhưng chưa có. Nhân viên nhà thương vẫn còn đeo mask khi đến chăm sóc anh.

Buổi chiều ngày hôm sau, tôi đến thăm, thì Thanh được di chuyển xuống khu bệnh lao phổi. Thanh có vẻ khoẻ hơn nhiều, hơi thở bình thường và ống thở đã được rút ra, chỉ còn thở Ốc-xi qua mủi thôi. Thấy tôi thì Thanh mỉm cười và lên tiếng chào. Thanh hỏi.
- Dạ đây có phải là Dr. V mà hôm tôi mới vào đã gặp rồi phải không?
- Đúng vậy đó anh Thanh. Hôm ấy anh bị bệnh rất nặng. Tôi rất là ngạc nhiên khi anh còn nhớ. Anh thấy người ra sao? Thở còn khó khăn không? Tôi hỏi.
- Dạ tôi đã bớt nhiều, thở có vẻ dễ dàng hơn nhiều. A, Dr. V, xin lỗi không hiểu Dr. V sinh ở đâu vậy? Thanh hỏi.
- Dạ tôi sinh ra ở Bình Định và lớn lên ở Biên Hoà. Mà anh hỏi để làm gì vậy ? Tôi hỏi lại.
- Dạ tôi thấy đôi mắt của Dr. V mang máng giống một người nên hỏi vậy thôi. Xin lỗi nha.
Thanh trả lời giọng nói của anh lộ vẻ buồn bả, âm thanh trầm như có chút buồn phiền và trách móc. Tôi hỏi.
- Nghe bạn anh nói ngày xưa anh học ở Đại Học Khoa Học. Tôi cũng học ở đó mấy năm. Anh học năm nào vậy?
- Dạ tôi học năm 72-73. Cuối năm 73 thì tôi bị động viên nên đi Thủ Đức. Thanh trả lời.
- A, thì ra vậy. Lớp đông quá nên không nhớ ai là ai cả. Tôi nói.
- Vâng, đúng vậy. Thanh nói xong rồi im lặng. Đôi mắt nhìn xa xăm và biểu lộ sự mệt mỏi.

Tôi về phòng làm việc, coi lại hồ sơ của Thanh. Khi liếc qua kết quả của CT phổi thì tôi khựng lại, tim như muốn ngừng đập một giây phút. Kết quả ghi rõ ràng là có một cục bứu rất lớn, khoảng chừng 4.5 cm ở phổi phía trên bên trái với những đặc điểm tiêu biểu cho ung thư phổi loại tế bào Oat Cell hay tế bào ung thư phổi loại nhỏ. Những tế bào ung thư nầy đã lan tràn qua những hạch chung quanh và đến gan. Oat Cell hay những tế bào ung thư ung loại nhỏ rất là khó trị, lan tràn rất mau, và tỷ lệ sống sót trong vòng 5 năm rất thấp. Loại ung thư nầy, nếu dùng hoá trị (thuốc trị những tế bào ung thư, thông thường phải chuyền qua mạch máu qua nhiều chu kỳ), thường mang đến kết quả hữu hiệu hơn so với những cách trị khác.

Tôi gọi bác sĩ Ted, bây giờ bác sĩ nội khoa cho Thanh. Ted hẹn sẽ gặp tôi ở phòng của Thanh để chúng tôi cùng thông báo kết quả cho bệnh nhân biết. Khi chúng tôi đến phòng Thanh thì Phong cũng có mặt. Ted báo hung tin nầy cho Thanh, còn tôi thì thông dịch lại. Thanh im lặng không nói gì cả. Còn Phong thì hỏi những câu hỏi như cách chửa trị, có thể sống bao lâu nữa…

Tôi trả lời những câu hỏi nầy cho Phong, còn Thanh thì vẫn tiếp tục yên lặng. Khi Ted đi rồi thì Thanh hỏi tôi.
- Ung thư phổi thì từ đâu mà ra vậy, Dr. V?
- Cũng có nhiều nguyên do. Có thể do môi trường mình sống, gia truyền, miễn nhiễn, chất hoá học. Phần lớn là do thuốc lá mà ra.
- Như vậy cai thuốc lá có khó lắm không? Tôi cũng muốn bỏ cái thói quen nầy nhưng thấy khó quá.
- Cũng không khó lắm. Nếu anh muốn thì chúng tôi sẽ chỉ cách cho anh nhe.
- Phải chi hồi đó tôi cai thuốc lá sớm thì có thể tôi không bị ung thư phổi phải không Dr. V? Thanh nói.
- Cũng có thể lắm. Nhưng bây giờ anh đã bị rồi, thì cũng nên chú trọng với thực tế để tìm cách chửa trị nhe.
 - Như bệnh ung thư của tôi thì Dr. V nghĩ là tôi sẽ sống được bao lâu nữa? Xin hãy thành thật mà trả lời.
- Thật ra thì khó nói lắm. Ung thư loại tế bào nầy rất là nguy hiểm và khó trị. Tôi trả lời một cách thành thật.

Thanh im lặng. Tôi thấy có những giọt nước mắt ứa ra ở khoé mắt của anh. Anh khóc âm thầm. 
Tôi đi ra bên ngoài để tránh cho anh nhìn thấy mình cũng đang khóc. Tôi khóc thương cho số phận một con người với nhũng chuổi đời thăng trầm theo vận nước nổi trôi. Tôi khóc thương cho Thanh và cũng hình như khóc thương cho chính mình.

Khi tôi trở lại thì Phong đã đi về, chỉ còn một mình bệnh nhân nằm, cái hình bóng nhỏ nhoi trông thật tội nghiệp nằm im trên tấm khăn trải giường trắng mướt. Nghe tiếng động, Thanh quay lại và ánh mắt sáng lên khi nhận ra tôi. Tôi bây giờ không đeo chiếc mask nữa vì biết rằng sau cuộc thử nghiệm anh không bị lao phổi mà bị những tế bào gây ung thư phổi. 
- Dr. V đó à, tôi cũng muốn nói chuyện với Dr. V một chút. Dr. V có thì giờ để tôi nói chuyện không?
- Tôi có nhiều giờ lắm. Anh Thanh cứ nói đi. Tôi đáp lời.
- Cuộc đời tôi bây giờ có hai nguyện vọng. Thứ nhất là gặp được con gái tôi sau mười mấy năm xa cách. Còn nguyện vọng thứ hai thì mong manh lắm, tôi chắc sẽ không thành đâu. Thanh ngập ngừng.
- Lần cuối anh gặp con gái ở đâu và bao lâu rồi? Tôi hỏi.
- Khoảng chừng 10 năm. Tôi lập gia đình khi gặp vợ tôi 15 năm về trước. Nàng lúc ấy có một vẻ đẹp u buồn, giống như người con gái mà ngày xưa tôi đã gặp. Sau 5 năm thì tình cảm giữa chúng tôi phôi pha. Cũng không hiểu tại sao. Chúng tôi lúc đó ở San Jose, nàng theo đạo Công Giáo và có gia đình thân quyến ở đây. Hơn mười mấy năm không liên lạc, tôi nghĩ là họ không còn ở đó nữa đâu. Thanh nói.
- Còn nguyện vọng thứ hai của anh là gì? Tôi hỏi.
Thanh ngập ngừng không nói. Tôi cũng không ép Thanh làm gì.

ooOoo

Tối đó, khi về nhà tôi liên lạc với ông anh tinh thần tên Peter đang làm việc ở Los Angeles. Nói là anh chứ thật ra ông ấy là linh mục của một giáo phận Công Giáo ở vùng Riverside. Sau khi nghe chuyện xong, linh mục Peter bảo tôi hãy yên tâm để ảnh liên lạc giúp tìm vợ con anh Thanh. Hai ngày sau, cha Peter gọi lại báo tin đã tìm đưọc họ rồi. Số là, cha Peter có điện thoại về địa phận Công Giáo vùng San Jose và nói chuyện cùng cha xứ ở đó. May mắn thay vợ của Thanh còn một bà mẹ ở xứ đạo nầy và cha xứ đã nói chuyện cùng bà ấy về việc Thanh muốn gặp lại vợ con mình.

Hằng ngày tôi vẫn đến thăm Thanh. Thời kỳ nầy anh đang được chửa trị bằng hoá trị. Anh cũng bị những phản ứng phụ như ói mữa, buồn nôn, đi tiêu chảy và tiểu cầu cùng hồng huyết cầu bị xuống thấp nên phải tiếp huyết cùng chuyển tiểu cầu. Thanh vẫn buồn bả và thỉnh thoảng tôi thấy Thanh khóc. Còn người thì hốc hác đi nhiều. Tôi không nói cho Thanh biết về vụ vợ con Thanh, để tránh cho Thanh khỏi thất vọng, nếu không gặp được vợ con mình. Thanh cũng không nói nguyện vọng thứ hai của anh là như thế nào.

Sau đó một tuần, một buổi chiều tôi ghé thăm Thanh. Qua cửa sổ kiếng của phòng, tôi thấy có hai người đang quây quần kế bên anh. Một người đàn bà giống như là vợ của anh và một cô bé chừng 15-16 tuổi. Tôi đoán chắc là vợ con của anh. Thanh ngó ra và tôi đã thấy ánh mắt của anh. Ánh mắt vừa tỏ vẻ biết ơn nhưng lại đượm buồn thêm một chút gì u uẩn nào khác nữa. Tôi mỉm cười và giơ tay lên chào. Anh gật đầu và cũng mỉm cười lại. Tối hôm ấy, tôi không ghé thăm Thanh như thường lệ, nhưng trong lòng tôi rất vui mừng, vì biết rằng Thanh đã tìm được vợ con của mình. Tình cảnh đã thay đổi vào lúc cuối đời rồi, Thanh cũng nên hoà giải để tâm hồn được an vui và thanh thản một chút. Tôi thầm nghĩ như vậy.

ooOoo
Chiều hôm sau, tôi ghé qua thăm Thanh thì phòng nay đã trống. Cô trưởng toán điều dưỡng ở khu nầy đến gặp tôi báo là Thanh đã đi về San Jose với vợ con mình và nhờ trao cho tôi một cái túi xách bằng nhựa. Bên trong túi xách nầy có một cái túi xách Pan Am mà tôi đã thấy khi Thanh mới vào nhà thương nơi phòng cứu cấp. Mở cái túi xách Pan Am ra thì trong đó có một túi đồ. Tôi vội mở túi đồ ra thì có một lá thơ và một cái mũ màu ngà đã sờn mòn nứt nẻ nhiều nơi. Tay run run tôi cầm mở rộng cái mũ cũ nầy ra. Vành mũ bên trong có 5 chữ viết bằng mực xanh mà nay tuy nét mực đã mờ loang lổ nhiều nơi, nhưng tôi vẫn nhận ra là nét chữ và tên của mình. Chuyện gì đây? Sao cái mũ nầy lại ở đây?  

Trời ơi thật khó hiểu quá. Tôi không tự chủ nổi, vội ngồi bệt xuống cạnh cầu thang máy và mở lá thư của Thanh ra đọc.

V thân mến,

Rất ngạc nhiên lắm phải không V khi nhận lá thư nầy. Xin lỗi V cho Thanh được gọi tên Dr. V một cách thân mật nhe. Mình đã học chung với nhau ở Đại Học Khoa Học mà V vô tình không còn nhớ Thanh nữa đó V. Thanh là người hay ngồi đàng sau lưng của V khi mình học môn Sinh Lý Sinh Hoá của bà Phiêu (vợ Bác Sĩ Trần Nguơn Phiêu) dạy.
Có nhiều lần Thanh định làm quen với V nhưng không có cơ hội. Một hôm tình cờ thấy V bỏ quên cái nón của mình ở trong trường Thanh đã lấy về. Rồi mấy lần định trao lại cho V nhưng không đành lòng. Thôi thì cứ giữ một chút gì của V để mình thương nhớ.
Cả đời Thanh đã mang cái nón của V theo mình hơn 40 năm. V ơi, chiếc nón nầy đã vào sinh ra tử với Thanh khắp bốn vùng chiến thuật, đã trải qua những thăng trầm dâu bể cuộc đời. Thật ra thì Thanh cũng rất hạnh phúc vì lúc nào cũng có cảm tưởng là V đang ở cạnh mình.
Hôm Thanh từ giả trường lớp để đi Thủ Đức, có viết thư giả từ với V và xin gặp V một lần. Thanh đợi suốt cả buổi sáng nhưng không thấy V đến. Khi có dịp thì Thanh cũng cố tìm V nhưng V đã biệt tích rồi. Nghe phong phanh bạn bè nói là V đã chết rồi. Thanh thì không bao giờ tin như vậy.
Ngày đầu vào nhà thương, Thanh đã nhận ra V liền dù thời gian có làm V thay đổi, nhưng ánh mắt và nụ cười của V không khác xưa. Định nói ra cho V rõ nhưng lại thôi. Mọi sự đã muộn màng rồi. Nói ra chi làm bận lòng người bạn của mình.
Bây giờ Thanh xin trao lại chiếc nón này cho chủ cũ của nó. Lòng của Thanh cũng rất thanh thản vì cuối đời được gặp lại V. Lại được V chăm sóc mấy tuần lễ nay rất chu đáo và có dịp nói chuyện với nhau như hai người bạn thân thiết ngày xưa.
Cảm ơn V đã lo lắng và chăm sóc Thanh mấy tuần lễ qua. Cũng xin cảm ơn V đã giúp tìm lại con gái của Thanh. Thanh bây giờ xin trao trả lại cái nón cho chủ cũ của nó.
Tất cả tâm tình của Thanh trong mấy chục năm qua cũng xin gửi lại cho V. Xin V nhận vì đây là nguyện vọng thứ hai và cuối cùng của Thanh.

Vĩnh biệt nhe.
Thanh

Nước mắt tôi đã rơi ướt đẫm trên thư của Thanh hồi nào tôi cũng không biết. Thật cả một chân tình mà tôi vô tình không rõ.
Nếu Thanh biết rằng năm xưa, khi nhận được thư của Thanh, dù không biết Thanh là ai, tôi cũng đã bâng khuâng, nửa muốn đến gặp người bạn nầy trước khi lên đường nhập ngủ, nửa lại ngại ngùng. Nhưng giờ cuối cùng thì tôi có đến chỗ Thanh đã hẹn, nhưng đã muộn vì xe cam-nhông đã chuyển bánh trên đường vào Thủ Đức. Nếu biết vậy thì Thanh cũng có phần nào an ủi. Thôi cũng là số mệnh!
Và trời ơi! Bây giờ tôi lại mất đi thêm một người bạn cho cái bệnh ung thư quỷ quái này nữa rồi. Cả đời tôi đã làm việc không biết mệt để đem một chút gì hiểu biết về ung thư ra chia sẻ cho người đời qua những buổi thuyết trình, hướng dẩn, hổ trợ để ngăn ngừa hay tìm kiếm ung thư sớm.
Phải chi tôi gặp lại Thanh sớm hơn để có dịp khuyên Thanh nên ngừng hút thuốc, để tìm kiếm bệnh này sớm thì biết đâu Thanh sẽ không đến nỗi phải bó tay như bây giờ. Phải chi ...phải chi…
Cả một nỗi niềm hối tiếc ân hận đè nặng trỉu trong lòng tôi. Tôi biết cuộc hành trình để tìm kiếm và diệt trừ ung thư của tôi vẫn còn dài đăng đẳng không biết bao giờ cho xong.

ooOoo

Ở trên đời có những mối tình như cơn lốc, khi qua rồi thì để lại những tàn phá đau thương. Cũng có những mối tình đơn phương, nhẹ nhàng, thâm trầm và sâu sắc để lại cho tâm hồn tràn đầy những kỷ niệm như những hương xưa, những kỷ vật đơn sơ, những lời thơ mộc mạc, những nụ cười bâng khuâng, hay một bản nhạc thân tình. Xin hãy trân quý gìn giữ những mối tình nầy, vì tất cả có thể làm cho chúng ta cảm thấy hạnh phúc và ấm áp cõi lòng, vì biết rằng đâu đó trên cõi đời này, có một người nào đó lúc nào cũng nhớ và yêu thương mình. Khi có dịp để lo lắng cho nhau thì cũng nên hết lòng hổ trợ để biết đâu mình có thể duy trì sức khoẻ hay mạng sống cho những người thân mến này.

Tôi đang trầm ngâm suy nghĩ thì có tiếng gỏ cửa phòng và giọng Jenny :
- Dr. V, có một cô bệnh nhân mới đến phòng số 32, 43 tuổi, người Việt, bị ung thư ngực tới thời kỳ thứ 4, xin Dr. V giúp tụi em một chút nhe. Jenny năn nĩ.
- Được Jenny, tôi sẽ đến liền. Tôi trả lời.

Lại thêm một ngày nữa và đời sống mọi người cứ đi vòng quanh như vậy, theo những lối đi mà định mệnh đã an bày. Như nước của những dòng sông cứ theo phương hướng đã định trước mà tụ tập về lòng đại dương. Thôi thì ta hãy an vui với số phận của mình, hãy tiếp tục cuộc hành trình mà mình đã chọn lựa, và cứ ấp ủ những mối tình mà mình đã có trong tâm hồn, vì đó là những nguồn hạnh phúc mà không ai lấy đi được. Tôi thầm nhủ, với những hành trình dài và gập ghềnh trong cuộc sống mà mình còn giữ được những tâm tình như vậy thật không phải là hạnh phúc và may mắn lắm sao? 

Võ Quách Thị Tường Vi
Sài Gòn, Hạ Trắng, tháng Sáu 2013